Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2025

Nội dung thư ngỏ bày tỏ quan điểm chính trị với chính phủ Việt nam tháng 5,2011 sau đó tôi buộc phải rời Việt nam vài tháng sau đó

 Thời điểm đó nội dung internet tại Việt nam khá nghèo nàn, do vậy thư tôi viết đăng trên mạng người Việt sống hải ngoại ( Hoa Kỳ) ngay lập tức gây chú ý lớn tới chính phủ Việt nam, họ tổ chức họp đảng tại địa phương nơi tôi  sống và truy đuổi theo dõi mọi hoạt động của tôi , cũng như làm phiền điện thoại, cảnh sát đưa giấy mời làm việc tới các thành viên gia đình tôi cũng như bản thân tôi.




link trang báo hải ngoại còn lưu nội dung thư ngỏ.

https://danlentieng.wordpress.com/2011/05/25/th%C6%B0-ng%E1%BB%8F-t%C6%B0%E1%BB%9Dng-minh-hanh-vi-chinh-ki%E1%BA%BFn-chinh-tr%E1%BB%8B-c%E1%BB%A7a-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BA%BFt/?fbclid=IwY2xjawMrNY5leHRuA2FlbQIxMABicmlkETFMb3VseFBPaWl5M1BtS1pFAR4sEOPTA1mNXxPalPK1flbVGKaEGyjjFxVhr8ePZ_zTnDN97-RUlysWavMMfA_aem_4Jf5f9ynMvAAAZVxfe2szw



THƯ NGỎ TƯỜNG MINH HÀNH VI CHÍNH KIẾN, CHÍNH TRỊ CỦA NGƯỜI VIẾT

Cuối tuần vừa qua, Ban Biên Tập Dân Lên Tiếng nhận được thư của ông Nguyễn Tùng, chuyển Thư Ngỏ của cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh đồng thời đề nghị tiếp tay phổ biến rộng rãi. Cô Thúy Quỳnh hiện đang cư trú tại Hà Nội. Quý vị quan tâm đến những vấn đề của đất nước có thể liên lạc, trao đổi bằng điện thoại qua 2 số sau đây: 04.337.5514 (điện thoại bàn) và 0163.802.0748 (cầm tay).

Dân Lên Tiếng
—o0o—

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam

Độc lập- Tự do- Hạnh phúc

—o0o—

 THƯ NGỎ TƯỜNG MINH HÀNH VI CHÍNH KIẾN,

CHÍNH TRỊ CỦA NGƯỜI VIẾT Ở GÓC ĐỘ CÔNG DÂN.

TUYÊN CÁO THÀNH LẬP ĐẢNG MÙA XUÂN

Kính gửi    : – Ban văn hoá Tư Tưởng TW, 49 Phan Đình Phùng Hà nội.

– Phòng an ninh văn hoá tư tưởng và tôn giáo, Bộ Công An,

44 Yết Kiêu Hà nội.

– Nhóm bất đồng chính kiến ký tên trong thỉnh nghuyện thư khối 8406 ( hiện tồn trên trang mạng:  http://khoi8406vn.blogspot.com)

– Cộng đồng trí thức Việt nam sinh hoạt nghệ thuật và chính trị trên các trang mạng internet bao gồm: http:// www.tienve.org ; http:// www.damau.orghttp:// www.danchimviet.com, http:// www.thongluan.org ; http://www.bbc.co.uk/vietnamseshttp:// www.rfa.org/vietnamese,….

– Toàn thể công dân nước CHXHCN Việt nam.

Tôi là :  Nguyễn thị thuý Quỳnh,

Sinh năm: 1979

Hộ khẩu thường trú: Xóm nội, Cơ sở 3, Thôn Ba Lăng, Dũng Tiến, Thường Tín, Hà nội.

Số CMND: 111890567 Cấp ngày 12/12/2009 tại Công An thành phố Hà nội.

Trình độ văn hoá: Cứ nhân Tâm lý học, Đại học khoa học xã hội và nhân văn Hà nội.

(Niên khoá 1997-2001).

Đã từng làm việc tại : Khoa tâm lý lâm sàng, Bệnh Viện Tâm Thần TW 2, Biên Hoà Đồng Nai (2004-2005), Báo Thời Đại 61 Bà Triệu Hà nội(2006), Công ty may Hansol, đường số 6, Khu công nghiệp sóng thần Dĩ An, Bình Dương(2010) và nhiều công ty tư nhân, cơ quan khác nhau trong lĩnh vực báo chí, truyền thông và tâm lý học tại tp Hồ chí Minh và Hà nội.

Tác phẩm đã xuất bản :

  1. Tiểu thuyết “ 21 khúc biến tấu”, nhà xuất bản Hội nhà văn, liên kết xuất bản Trung Tâm ngôn ngữ văn hoá Đông Tây, tháng12/2004.
  2. Tập thơ “ Thực thể mòn ruỗng tôi”, nhà xuất bản Tuỳ Tiện, nhà thơ Bỉm, tên thật là Nguyễn Duy Biểu chủ trương tháng 5/2009 tại  tp Hồ chí Minh(đây là nhà xuất bản không có sự cho phép thành lập của nước CHXHCN Việt nam).
  3. Tập thơ “ Nhịp điệu lẻ” nhà xuất bản Phụ Nữ, Dự án Lời vàng Eva & nhà sách Kiến Thức liên kết xuất bản tháng 1/2010.

Nay tôi viết thư ngỏ này, công khai bày tỏ chính kiến chính trị của tôi như là một người viết ở góc độ một công dân. Đồng thời với điều này, tôi tuyên cáo thành lập một đảng mới tại Việt nam nhằm kêu gọi sự tham gia và ủng hộ của tất cả mọi người.

Tôi có những nghi ngờ từ phía cơ quan An ninh Việt nam can thiệp và sách nhiễu vào những thao tác hành vi của tôi trên máy tính và trên mạng internet từ năm 2002 như viết và gửi email, đọc những trang mạng internet hay soạn thảo văn bản ..vvv.

Từ năm 2004, tôi có nghi ngờ từ phía cơ quan An ninh Việt nam can thiệp và sách nhiễu tới những cơ quan tôi làm việc và đây là một trong những lý do chính khiến tôi bị mất việc tại đây.

Ở góc độ một công dân tôi đã viết, đọc và lưu trữ rất nhiều tài liệu tải từ mạng internet về “chính trị, dân chủ và đa nguyên” . Tất cả những hành vi này có hay không vi phạm luật pháp nước CNXHCN Việt nam là một sự việc tôi yêu cầu về phía nhà nước Việt nam cần phải tường minh rạch ròi bằng văn bản, trước phương tiện truyền thông.

Với tất cả những điều này, tôi viết thư ngỏ này kêu gọi tất cả những người viết sống trong nước Việt nam đấu tranh “ với chính mình” trong việc tường minh và ràch mạch công việc của mình liên quan tới nhà nước.Với điều này, bạn mới có thể vượt qua” nỗi lo sợ mơ hồ” về thể chế của nước CHXHCN Việt nam và Đảng Cộng Sản.

Tôi kêu gọi tất cả những người cầm bút Việt nam, ngoài việc vượt qua nỗi lo sợ mơ hồ này thì giữ vững niềm tin vào chính mình và bạn bè, người thân, và nhiều cá nhân nước Việt khác để có thể đủ can đảm “kể câu chuyện bị sách nhiễu vô lý” của mình sau đó là đủ bình tĩnh, niềm tin vào chính mình để lưu giữ, tìm bằng chứng cho hành vi sách nhiễu vô căn cứ luật pháp và vi phạm quyền con người từ phía Cơ quan An Ninh Việt nam.

Căn cứ vào Hiến pháp của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (điều 2, 50, 53 và điều 68), tôi tuyên cáo thành lập đảng “Mùa Xuân”. Đây là một đảng mới, khác với Đảng Cộng Sản đang lãnh đạo nước CHXHCN ViệtNam hiện giờ.

Điều lệ và cương lĩnh đảng Mùa xuân xin trình bày văn tắt như sau :

  1. Điều lệ : Tất cả công dân Việt nam và người nước ngoài biết sử dụng tiếng Việt bằng ngôn ngữ nói hoặc viết. Những người này phải có lòng tin từ trong chính nội tâm mình về lẽ đúng. Ngoài lẽ đúng mà người này tin vào chính mình, người này còn phải đủ nội lực để tin rằng lẽ đúng này sẽ được nhiều người khác cùng chấp thuận.

 2. Cương lĩnh: Cộng sản hay “tài sản chung” là một tình huống mang nghĩa (xấu hoặc tốt) tùy theo đánh giá, vị trí, xuất phát điểm của từng người. Việc phân định rõ ràng tài sản của từng cá nhân với nhau, tài sản của tập thể trong sự phân định với cá nhân, tài sản của tập thể và tập thể, vvv… là một điều nên làm. Điều này cần phải thực hiện căn cứ vào Luật Pháp. Tuy nhiên, luật pháp này phải chặt chẽ, rõ ràng, có điểm tựa vào lẽ đúng. Lẽ đúng này phải là điều được nhiều người thừa nhận chung.

Nếu ai đồng ý với những chi tiết tôi trình bày trong thư ngỏ này và đồng thuận cùng tôi thành lập đảng ” Mùa xuân” thì có thể thực hiện hành vi chấp thuận này bằng cách tới địa chỉ uỷ ban trưng cầu của đảng Mùa Xuân ký vào một danh sách. Địa chỉ của ban trưng cầu : Cửa hàng văn phòng phẩm Thúy Quỳnh, chợ Ba Lăng, Dũng Tiến, Thường Tín, Hà nội.

Hà nội ngày 18.5.2011

Cảm ơn quí vị rất nhiều.

Thân quí

Nguyễn thị thuý Quỳnh



về đồng chí nhà văn phạm thị hoài ,

 about Pham thi Hoai, she is famous Vietnamese writer and her books already translated to english i think, hân hạnh được giới thiệu đồng chí , 😂😅, sự nghiệp vĩ đại, cũng liên quan đến việc tôi phải đi vào chi tiết này nhằm định hình tôi, trong việc định hình cách con gái sẽ nhìn thấy những giá trị về tôi là hữu hình. 💔💕

https://en.wikipedia.org/wiki/Pham_Thi_Hoai

--

status fb viết năm 2017, có comment này nọ cãi cọ khá xôm và có rất nhiều ảnh bằng chứng, đợi khi nào hết lười, tôi copy lại ảnh treo ở đây, có lẽ sẽ viết thêm bình luận, bác nào tò mò thì click vào link fb ở dưới để xem ảnh bằng chứng này nọ.

--


Thực sự là tới giờ, phải nói lại việc này, mình vẫn cho rằng thái độ của bà Phạm thị Hoài là hết sức " bẩn thỉu".

Sự việc xảy ra vào năm 2006, là một giao tế rất đơn giản tại email của mình và ban biên tập talawas lúc đó là bà Hoài.
Mình lúc đó email thường xuyên nhận đc thư gửi nội dung mới của talawas từ năm 2004. Mình viết thư từ chối nhận ( bả kêu ko nhận đc ) sau năm 2006 mình thấy có tên trong mục tác giả talawas nội dung là mong talawas ko có tường lửa sao đó ( một trong số các thư từ chối khéo từ năm 2004) nên gửi thư yêu cầu xóa và xin lỗi.
Lời qua tiếng lại bả đăng công khai đọc ko ai hiểu nổi y diễn hài vậy ,giờ lục lại talawas thì bả xóa hết đoạn bà ta diễn điên đó chỉ giữ 1 đoạn mình viết trả lời một người là HL gì đó. Thư bà ta đính chính thì dài loằng ngoằng, đoạn cuối chòng thêm cái câu nội dung ko liên quan đến cuộc tranh luận mình cho là " cay cú kích động bẩn thỉu" với một người trẻ vô danh như mình.
Sâu xa, hành vi lúc đó của mình chỉ đơn giản chứng minh khả năng chủ động với mớ chữ nghĩa quá nhiều trên talawas, mình viết cũng khá rành mạch, do vậy bị chơi " đòn bẩn" nên cảm thấy " uất ức" quả thực là mất niềm tin đến tận bây giờ.


---
đoạn viết từ năm 2013 có ảnh con gái mình, nhưng không hiểu sao lại cài đặt chỉ có một mình mình đọc được, có khá nhiều commen của đồng chí Hậu khảo cổ( khá nổi tiếng ở vn). Vì có ảnh con gái nên mình copy đưa tại đây để xem lại các ý và suy nghĩ cảm xúc của mình thời điểm đó có liên quan tới con gái.
--

Mình không phải là một người nổi tiếng, mình chưa nhận là mình có tài năng gì,,, khiến văn giới, nghệ sỹ, trí thức hoặc xã hội VN chú ý. Mình xin nhắc lại, là mình là người " bị đồn thổi, tai tiếng", đó là sự thật. Mình nhắn với một số người bạn ( tại đây,facebook, đã là add bạn mình). 10 năm mình viết văn, chưa một lần nào mình nghe trực tiếp tới tai mình bất cứ một lời động viên hoặc đánh giá nào tốt. Thái độ chủ yếu mình biết là ,, thờ ơ, không để ý. Thậm chí, có dạo mình cố công tìm hiểu thêm thì ,, toàn là,,, chê bai,chửi bới, đồn thổi đời tư của mình ( trước khi mình lấy,, chồng,,, tại VN từ năm 2008, ^^ )một cách hết sức bệnh hoạn ở nhóm những nghệ sỹ nổi tiếng nhất, cấp tiến nhất tại Vn, ^^. Một số bạn biết mình nhiều năm cũng là người có tiếng tăm trong giới văn sỹ ( ít ra là hơn mình) mới gần đây mới diễn đạt rõ ràng với mình " bằng chữ,^^ trên facebook,^^) an ủi chút ít về " tăm tiếng,,, giang hồ,,^^) của mình,,, từ quãng 10 năm trước,,, khiếp đảm như thế nào, ^^. Đặc biệt hơn,mình có một người bạn tại Vn( bạn là văn sỹ, mình cho là rất nổi tiếng và được văn giới nể vì) bạn thường xuyên nhắc mình,,, là mình,,,,rất,,,, tài năng,,,, "thiên tài",,,( hihi, ^^ khiến mình sợ khiếp, ^^). Một số người bạn mình trong giới văn sỹ, thi thoảng mình nói năng,,, gì quá đà,,^^,khó hiểu ( mọi người thường nhắc mình là viết khó hiểu, mình hi vọng sau này mình sẽ khắc phục tốt hơn, ^^ ). Cá biệt có một vài bạn thì nhắc mình một sự vụ từ năm 2006 mà như một anh bạn nói " giỏi như chị Hoài ( Phạm thị Hoài,một nhà văn nổi tiếng) còn từ chối đối thoại ,,, nữa là,,,đại loại.( sự vụ chị Hoài này, nếu có điều kiện và thời điểm thích hợp mình sẽ viết chính xác cụ thể sau). Với lý do này, sau một vài,, trắc nghiệm, ^^,mình tính thời gian tới trong vòng 2 tuần hoặc 1 tháng tới, mình sẽ quy hoạch lại nhóm bạn mình trên facebook. Một số bạn đã chủ động add nick mình bạn là văn sỹ biết mình đã lâu, hoặc mình biết đã lâu( vài năm chẳng hạn), hoặc cá biệt có đôi người mình ,, đã vài lần đụng độ,,^^, chẳng hạn,^^. Tuy nhiên, nếu bạn bạn đó add nick chỉ để biết mình, vẫn chả hiểu gì cả,,,, vẫn không "like",, không ý kiến gì,, mà mình đọc trang cá nhân của bạn, mình ,,, không chia sẻ được một vài chi tiết, mình xin lỗi mình sẽ unfriend. Khi nào bạn ,,, nhớ tới mình, có thể hiểu và chia sẻ với mình, nếu bạn vẫn muốn add mình sẽ okie. Một số bạn văn sỹ mình đánh giá cao, hoặc mình cho là mình hiểu về bạn, mình chủ động add nick, tuy nhiên mình đã chủ động like, ý kiến hoặc,,, đôi lúc "khiêu khích bạn chút, ^^, nhưng bạn vẫn,,, chả ,,,hiểu gì cả, không ý kiến gì, không sang bên nhà mình like liếc hoặc ý kiến gì,, mình xin lỗi,mình sẽ unfriend, khi nào mình cố gắng chứng tỏ mình hơn( báo chí đánh giá các thứ,, nổi tiếng, hic, ^^), thì mình sẽ add nick lại bạn hoặc chủ động hơn liên lạc tới bạn ,,,như email, tin nhắn, điện thoại, gặp ,,,vvv,,^^. Gần đây mình mới để chế đội theo dõi, mình để ý thấy một vài bạn, quan tâm tới mình, tuy nhiên không muốn mình biết về cá nhân bạn sao đó, bạn click "theo dõi" mình, mình cảm ơn bạn rất nhiều.Còn lại, một số bạn add nick mình mà mình đọc thấy trên trang cá nhân của bạn,,mà làm gì bên ngành an ninh VN,^^,mình xin lỗi, mình không "ác cảm "gì với mấy người làm an ninh VN.Mình đã từng đụng độ nhiều năm, đặc biệt là 2 năm gần đây,^^, tuy nhiên mình rất tiếc, hiện giờ mình vẫn chưa có điều kiện đầy đủ để,, có thể là bạn của bạn được, ^^. ^^, cuối đoạn viết dài dòng này, tặng tất cả các bạn, những người quan tâm và hiểu mình tấm hình con gái mình. Với mình, hiện giờ facebook là thứ nối kết duy nhất của mình với "mớ chữ"mình có tại VN,tuy nhiên, bao giờ cũng thế, là phụ nữ, bao giờ cũng phải gia đình, con cái, chồng là trên hết,,,^^, sau mới đến những ,, điều khác,,^^, yêu các bạn mình, ^^.
--
P/s :,,,^^, vì dạo này ,, mình nhắc chị Hoài nhiều quá, ^^, xin cảm ơn lời phát biểu an ủi mình duy nhất từ chị Anh Thuan Doan từ năm 2005, trên một tờ báo mạng, ^^, cảm ơn chị rất rất nhiều, ^^.

--
nhớ con gái quá, yêu con 💖💖💕💗



thư gái đỗ thoan nhã thuyên cùng các chi tiết văn giới vn này nọ gửi tôi thái độ vô cùng thần kinh này nọ gì đó nào đấy 2007

 stt fb 2015


gần 10 năm trc khi chỉ là một cô sinh viên với dăm bài thơ vụng nhưng gái Thoan đã có thành tích man dại hoang dã sấc sược hỗn hào háo danh vô cùng ấn tượng với mình., tộ xư,

:v Hôm nay bốt lại chỉ mong " gieo một hạt mầm tỉnh thức" nhỏ li ti với cả núi công danh đang đè lên ng gái bé. :v

8.12.07
- Trao đổi với Thoan.
1. Về việc chị có hẹn Thoan cách đây 1 tháng. Cuộc hẹn này chị đã trao đổi trước với em khá kỹ là xin lại tập bản thảo viết tay “ với tới hiện thực” và cho em mượn tập bản thảo “ Chả sất, cuộc rượu lúc 4h”. Việc cho mượn này là do em có hỏi chị thì chị mới cho mượn chứ không phải chị tự dưng đưa cho em vậy. Sau đó chị hẹn 1 tháng để xin lại bản thảo. Nếu em có đọc và có hứng thú thì tốt, tuy nhiên nếu em không có thời gian để đọc thì đó là chuyện của em. Lưu ý là những tác phẩm chị viết chị nghĩ không phải tiêu biểu cho văn học Việt nam để không phải xin lỗi vì không có đọc nó. Tuy nhiên sau 1 tháng chị điện thoại xin lại thì thấy nói em không có thời gian, không sắp xếp được lịch, bận, không có thời gian gì đó. Mặc dù trước khi điện thoại chị đã email. Tất nhiên gồm cả chuyện 2 tháng trước chị cho em mượn mấy cuốn tài liệu em chưa có trả hết vì quên các thứ nên chị cảm thấy rất không được tôn trọng.
trích thư:
“ Lần gặp nhau trước chị và em có hẹn sẽ có một buổi gặp để em đưa lại hai cuốn sách. Em thật sự xin lỗi vì em đã không đọc được cuốn Chả Sất mà chị đưa, phần vì nhiều việc bận bịu và thời gian, phần vì em cảm thấy gần đây không còn hứng thú với tiểu thuyết VN nữa, và lời xin lỗi này rất thật lòng vì chị đã gửi nó cho em giữ. Em trân trọng nó cũng như trân trọng những người viết. Còn cuốn sách chị cho em mượn, em cứ tưởng đã gửi lại. em sẽ tìm lại thêm nhé, thật lơ đãng quá.”
2. Về việc biên tập cuốn “ Với tới hiện thực”. Trước thời điểm tháng 9 chị có liên lạc với anh Thắng và hỏi số điện thoại của Thoan rồi chủ động gặp Thoan hẹn cụ thể cho việc biên tập. Tuy nhiên, rất tiếc việc này không có tiến hành suôn sẻ được. Chị đã giải thích và xin lối Thoan khá chu đáo cho việc này. Khi quyết định huỷ hợp đồng tái bản cuốn sách chị cũng đã nói với anh Thắng việc chị sẽ là người chủ động giải thích lý do với Thoan. Tuy nhiên anh Thắng lại dành phần thông báo trước. Sau đó chị cũng đã giải thích qua điện thoại và giải thích bằng email rất rất cẩn thận và chi tiết tới Thoan rồi, vì chị thấy chị làm vậy là không phải với em, chị chủ động bảo em nhận biên tập với n/s Kiến Thức nghiêm túc rồi lại đi huỷ hợp đồng với Kiến Thức, nghe có vẻ “cứ như đặt bạn vào bẫy” sao đó. Vì là người huỷ hợp đồng cuốn sách nên việc chị vẫn tiếp tục trao đổi về việc biên tập như đã thoả thuận trước đó với Thoan là mâu thuẫn nên chị hẹn Thoan xin lại bản thảo và nói rõ chuyện này. Thời điểm đó, theo chị biết thì ông Thắng cũng đã thông báo bằng lời với Thoan về việc tiếp tục biên tập, ông Thắng cũng đã trao đổi bằng lời với gia đình chị về việc vẫn quyết định tái bản cuốn sách. Như vậy, việc sau khi sách đã huỷ hợp đồng bằng giấy tờ mà nhà sách Kiến Thức vẫn tiến hành việc biên tập và kết quả là em vẫn tiếp tục công việc chứ không có gián đoạn. Có khác là chị chỉ là người biết thông tin chứ không tham gia trực tiếp vào việc biên tập như thời điểm trước thôi. Tất nhiên, em có quyền bày tỏ thái độ không đồng tình với chị bằng việc nói rằng bây giờ thì việc biên tập cuốn sách là việc riêng của em và anh Thắng và em có quyền không có nói thông tin về việc đó đang diễn ra thế nào. Nhưng với chị thì việc em trả lời vậy qua điện thoại hôm trước làm chị cảm thấy không có được khéo lắm, chị cảm thấy tổn thương một chút. Tất nhiên là sau lá thư này việc biên tập hoàn thành thế nào ra sao chị sẽ không quan tâm và sẽ không có hỏi bạn, nếu có rắc rối gì thì đây sẽ là việc riêng của Thoan với anh Thắng và n/s Kiến Thức nhé.
trích thư:
“cho đến nay em vẫn chưa hoàn thành và đó là lỗi của em khi em không đảm bảo được lời hứa với chú D.Thắng. Em sẽ trao đổi lại với chú Thắng về việc này, vì như đã nói lần trước, sau khi chị và DT chấm dứt hợp đồng thì chú DThắng có gọi cho em để ngưng việc biên tập, từ đó đến nay em vẫn chưa tiếp tục làm cuốn này.”
3. Về những chuyện bên lề, riêng tư. Việc này chị nghĩ vì Thoan đã hỏi lý do nên chị giải thích đúng là sự thực của chị, không phải là chị sáng tác, bịa đặt. Đa số những giải thích/dẫn giải này xuất phát từ câu hỏi cụ thể của Thoan mà không phải chị tự dưng rỗi việc không có lý do nói chuyện đó với bạn và với những dụng ý không tốt nào. Nếu Thoan không đồng ý cách giải thích này, bạn có thể phản hồi như một sự bày tỏ thái độ. Tuy nhiên nếu Thoan có một cách lý giải khác cho lý do tình huống này thì đó là việc của riêng Thoan. Nếu bạn chia sẻ, chị sẽ sẵn sàng lắng nghe. Vấn đề là chuyện riêng tư của cuộc sống thực tạo nền một văn chương có những mối dây liên quan chặt chẽ. Chị cũng đã nói đi nói lại và dùng nhiều cách để Thoan hiểu điều này nhưng dường như có vẻ bạn chẳng hiểu gì cả. Ít ra thì cách chị viết cả 2 cuốn tiểu thuyết minh chứng cho điều này, cả cuốn tiểu thuyết hoàn toàn là chuyện ngoài lề chuyện riêng cá nhân chị và chuyện ngoài lề riêng tư bên lề giới văn chương nói chung.OK. Tuy nhiên, việc này tất nhiên liên quan tới em vì em là người biên tập một trong hai cuốn sách chị viết( mấy tháng trước thì suýt nữa em còn là biên tập cả 2 cuốn). Những chi tiết này nếu em không hiểu, sẽ dẫn tới việc em cho rằng có rất nhiều chi tiết bệnh lý, thừa, không sao hiểu được trong cuốn sách, hoặc tất cả cuốn sách là thừa, bệnh lý, không sao hiểu được. Việc này lại từ một lý do “nước đôi, lưỡng phân và hoàn toàn ngây ngô” trong xuất phát điểm của Thoan khi đánh giá, hoặc sau đó là chọn việc biên tập “là vì em không ưa mấy cuốn sách dài”. Email 2 tháng trước em có hồn nhiên chia sẻ với chị điều này, em đọc lại nhé. “Tất nhiên khi là sinh viên, lúc cuốn sách của chị ra, em đã tìm đọc ở thư viện quốc gia (dù đã có người thầy khuyên là thôi khỏi đọc). Em không đọc được hết, và cũng ko có nhiều thời gian. Một thời gian sau đọc lại chương 1 em thấy bắt đầu nghĩ và khác với ý nghĩ của mọi người về nó. Dù em ko ưa những cuốn dài. Và đó là lí do vì sao em quyết định nhận lời biên tập cuốn này với chú Thắng.”. Chị không rõ cho tới thời điểm này Thoan đã đọc hết “ 21 khúc biến tấu” chưa ?. Tuy nhiên về phần mục chương một em nói “bắt đầu nghĩ và khác với ý nghĩ của mọi người” thì chỉ vẻn vẹn có 20 trang( thư em viết). Mặt khác có vẻ như lý do mà Thoan nhận lời biên tập cuốn này với anh Thắng là một lý do “ không đánh giá cao, thấy cuốn sách rườm rà vô giá trị, tại sao vô giá trị như thế lại được in và để ở thư viện quốc gia..”. Như vậy, việc anh Thắng nhờ bạn biên tập cũng là một hành vi thuyết phục bạn đọc lại cho hết và làm sao đánh giá nó tốt hơn, nếu Thoan vẫn không đồng ý với thuyết phục” đọc hết, đánh gía khác đi, tốt hơn, biên tập lại” của ông Thắng.Như vậy, có thể dẫn giải hành vi của ông Thắng cho việc này như là một cách “ gửi trứng cho ác”. Tất nhiên mệnh đề này chỉ có nghĩa khi ông Thắng thực sự đánh giá cao cuốn “ 21 khúc biến tấu” vì chính bản thân tri thức có được của ông Thắng chứ không phải do mối quan hệ cá nhân nào. Và tính tới thời điểm này, sau 3 tháng ông Thắng vẫn nhờ Thoan biên tập thì mệnh đề này vẫn có giá trị. Còn nếu không thì chị nghĩ việc ông Thắng vì mối quan hệ cá nhân với tác giả, bỏ tiền ra tái bản cuốn sách hoàn toàn không liên quan tới giá trị cuốn sách.Và giá trị của nó ngớ ngẩn đến nỗi bạn tới giờ cũng không có thời gian đọc thì chị rất tiếc. Lý do chị huỷ hợp đồng tái bản cuốn sách đó là hoàn toàn hợp lý. Thoan có quyền tôn thờ, kính trọng ông Thắng vì hành vi thuần tuý văn chương“ ngây thơ tin tưởng vào mấy cuốn sách vô giá trị, lao tâm tổn sức cho nó một cách không hề xứng đáng”.
- trích thư :
“Thực sự, em đã nói nhiều lần, em hoàn toàn không có quan tâm tới những chuyện bên lề, những chuyện đó em cảm thấy mệt mỏi và nó không liên quan đến em, mong chị hiểu. Điều này để trả lời cho những diễn giải của chị về quan hệ chị và chủ nhà sách KT, em nghĩ rằng quan tâm của em là văn chương.”
Về phía Thoan, bạn có quyền có quan niệm về văn chương hoàn toàn khác vậy và phân định việc viết không phải là sáng tác văn học, sáng tác thì phân biệt với bịa đặt thế nào hoặc là sáng tác hay là phê bình ở đâu thì là trọng tâm, ở đâu thì là bên lề và cái gì thì quan trọng.
4. Về những giải thích của chị liên quan định vị Thoan trong mối quan hệ bạn bè, công việc, văn chương. Việc không có chờ đợi quá nhiều vào những đánh giá của người khác và có thể tự tin độc lập là một việc tốt. Chị hi vọng trong thời gian sớm có thể đọc nhiều bài báo, tác phẩm, của bạn.
trích thư :
“ Em không quan tâm đến những gì người khác nói về mình, như sự kì vọng. Việc em là viết. vậy thôi. Em tin mình bằng hành động hơn là những phát ngôn”
5. Về bài tiểu luận. Có lẽ công bằng hơn là khi chị gửi đi đâu đó chị phải viết trong dòng ban đầu là “ gợi hứng thú cho bài tiểu luận này là trao đổi cá nhân giữa tôi và Nhã Thuyên. Cảm ơn bạn vì tình huống này”. Chị đủ tự tin để biết ai thì có thể hiểu những vấn đề trong đó và ai thì không. Và chị biết rất rõ tại sao những người như Dũng hoặc Nhã Nam tránh. Chị nghĩ em cũng sẽ tránh vậy nên mới tính gặp Thoan thì đưa bản in vì tiểu luận sẽ gợi đúng vào nỗi đau của mọi người, em lại là một kế thừa tốt của hệ thống đó nên em chọn việc phủ nhận nó cũng hết sức có lý. Tuy nhiên giải pháp là chị cần phải can đảm bắt mọi người phải đối diện.(Chứ không phải là thuyết phục). Tất nhiên em hoặc những người khác có thể từ chối nỗi đau, căn bệnh đó, coi như nó không có cũng như mấy thứ chị viết không có giá trị.
Email trước chị viết hơi vội nên không có chỉ ra rõ. Vấn đề là một cái nhìn chiều ngang, nền tảng mấy người trong hệ thống không có nên những dẫn giải chiều sâu trở nên không có điểm tựa, nó trở nên không có giả thiết, luận điểm và căn cứ gốc mà dính vào trực cảm của tác giả. Tất nhiên chị cho rằng em có một trực cảm tốt và nội nhập được một vài khái niệm và nhạy cảm. Tuy nhiên chị vẫn cho rằng em không có những khái niệm cũ để mà đánh giá mấy thứ chị viết có mới hay không. Tất nhiên và rõ ràng là chị viết bài tiểu luận không phải để thuyết phục em, mà chị viết được vì nổi giận được với những người như em. Giống như sự nổi giận của Phạm Thị Hoài ở talawas, dành cho cả một thế hệ không thừa nhận bà ta để bà ta vắng mặt, ở nước ngoài thì họ mới chạy theo bợ đỡ những thứ nhố nhăng là những ca ngợi của họ dành cho bà ta. Ở cuốn sách chị viết là thái độ của em, tất nhiên em tốt hơn họ là em thể hiện quan điểm một cách rõ ràng bằng câu từ trực diện trước chị, hồn nhiên, ngây thơ. Tuy nhiên thái độ của em rất tiêu biểu cho thái độ của giới văn nghệ trong nước. Phủ nhận, chửi bới, chê bai bề mặt để mà công nhận âm thầm ngưỡng mộ vắng mặt đằng sau, kiểu như được chửi bới được đã là tốt rồi. Thái độ vậy nhà văn và nhà phê bình luôn ở đối cực khen, ca ngợi hoặc chê bai, trì trích. Thái độ vậy chị cho rằng đã rất ấu trĩ và tiền khoa học.
trích thư :
“Em không rõ bên Nhã Nam trả lời cuốn sách của chị như thế nào. Riêng về tiểu luận mà chị gửi em, em đã đọc nhưng không thấy có nhiều vấn đề có thể bàn luận. Nói thẳng thắn, em không thấy tiểu luận đó có giá trị nhiều lắm về nhận thức. Nhưng em tin rằng nó quan trọng với chị, cũng như cuốn sách, vì chị là người viết. Em không chia sẻ với chị được nhiều hơn về tiểu luận này. Thực ra, từ cách nhìn cá nhân, em thấy những vấn đề chị đưa không có gì mới, cả những phương pháp..”
-Trao đổi với anh Thắng.
6. Về buổi café. Email tháng trước trao đổi với anh em có khá giễu cợt cho tình huống phỏng vấn GĐ công ty/nhà sách Kiến Thức cho một tiến trình phát triển công ty từ khi bắt đầu thành lập tới giờ những thành tích khó khăn gì. Từ “ cơ hội của chúa” tới “ bóng đè “ và “ thời hôm nay khoái cảm và điên rồ hợp lý “ thì bản thân anh thu nhận và kinh nghiệm gì. Nếu như anh thoải mái thì mời anh café cho việc này, đồng thời lúc đó gặp Thoan xin lại tập sách cho bạn cảm thấy chuyện đơn giản và không có nghiêm trọng. Có thể em sẽ rủ thêm ông Xuân Nguyên và Vương nếu mọi người okie. Tuy nhiên dành cho tình huống này, em sẽ gửi cho anh file bài “tiểu luận về 21 khúc biến tấu” trước, hi vọng bài luận sẽ giải đáp nhiều thắc mắc thực của anh về văn chương Việt trong mối quan hệ với phê bình, một phê bình văn học khoa học cho một văn học Việt nam mà anh không quá tuyệt vọng với nó -bằng cách chăng dây thòng lọng tác giả. Bài tiểu luận này em đã gửi tới tạp chí văn học nước ngoài. Nếu anh có cảm quan tốt cho bài luận thì gặp gỡ có chuyện hơn. Tuy nhiên cho việc này thì anh phải cảm thấy thoải mái cho những suy nghĩ thực của mình. Dù sao thì em đã có lý do đầy đủ để hiểu. Cho em gửi lời hỏi thăm tình hình kinh doanh công ty cổ phần sách anh mới thành lập, em khá tò mò tên mới của nhà sách Kiến Thức. Nếu công việc kinh doanh tại đó tốt đẹp hoặc chưa tốt đẹp thì anh đều không nên ngại nhé.

các đoạn tôi viết tại fb về đồng chí nhà văn đoàn ánh thuận nổi tiếng thế này nọ

2 stt đều viết từ năm 2016
about doan anh thuan, you can read link here , hân hạnh đồng chí quá 😂

--

hồi năm 2007, mới ti toe thi đc vào một tờ báo đẻng, đc tay đầu nậu trả tiền viết tiểu thuyết ( cả tái bản luôn) rồi sau tờ này bị đình bản mấy tháng, mình out, tay đầu nậu thu xếp cho mình vào làm ở viện khoa học xã hội, ( thế chân một cụ tiến sũy kinh tế tốt nghiệp từ đức , chỗ mình là một viện trong viện đó tên là viện phát triển bền vững). Cụ sếp mình ở viện hồi đó ko viết văn bao zờ mà nổi hứng, khi cô Ng thúy Hằng za sách ( ai chưa biết gú) cụ í viết bài bình đầu tiên, ca lên mây xanh . ( cô hằng này đại loại viết kiểu như mình, triết triết lan man khó hiểu, tuy nhiên có oách hơn là có du học giời tây và viết trong bối cảnh đó).
Nói khi mình viết văn in sách ko ai an ủi động viên cũng ko đúng, vì vừa stt trc mình trưng đoạn nói ngắn mà chị đoàn ánh thuận cũng ca ngợi mình văn vẻ hết lời còn gì. ::(( . Cũng tới 3,4 năm nay mỗi lần nhắc tới 2 ng giúp mình in cuốn tiểu thuyết năm 04 mình đều viết với giọng " coi thường vô ơn giễu cợt". Phải vậy vì với nhiều người, đc mang danh nhà văn, được in sách, nhất là khi tuổi còn trẻ vậy( năm đó 25) thì phải coi là một sự được lớn, sung sướng tự hào gì đó.
Nhưng, với mình, thì điều đó lại là ngược lại, đó là một sự mất, dường như cụ tử huyến và cụ xuân hguyên, đã giơ tay đẩy mình xuống một cái hố thăm thẳm không đáy (của ảo tưởng non dại về cái gọi là tầng lớp trí thức, hóa ra, đó chỉ là một tập hợp bệnh hoạn, hèn tởm va ̀ mình không thể đối thoại với bất kỳ ai !).
Lời nhận xét của chị gái ánh thuận là một khẳng định về cái hố đó. Vì, bản thân chị ta đc học bài bản bản về phê bình văn học tại pháp, bằng cấp tiến sỹ tuy nhiên lại không viết nổi một bài phê bình ra hồn nào mà lại đi viết văn. Năm 06, khi chị ta nói câu nhận xét về mình thì chị ta chỉ in 1,2 cuốn gì đó ở vn, sau thời điểm đó chị ta viết thêm và càng nổi danh, đc giải gì bên pháp. Bạn Quỳnh Sất, tổ sư, chắc hẳn là một cái đích mà chị ta đã Cán Qua.
Trích câu chị thuận " Tiểu thuyết mà tôi rất muốn được nhắc tới là Hai mốt khúc biến tấu của cây bút trẻ Nguyễn Thị Thúy Quỳnh. Văn phong của Quỳnh lạ lùng: từ ngôn ngữ, cấu trúc đến cách liên tưởng, suy luận... Xin phép được nói sâu hơn trong khuôn khổ một bài viết khác. Có vẻ như Quỳnh là nhân vật khác thường bậc nhất trong nền văn xuôi tiếng Việt, đến độ chưa được cả giới chuyên môn lẫn độc giả kịp thời khám phá. Tôi thực tâm mong rằng tài năng và thời gian sẽ dẫn Quỳnh tới những cái đích phải đến."
Sự trây ì của chị cho một câu hứa về cô Suất quả là khả ố , đáng nôn và lì lợm.
Chụy đọc sách mình viết, ko phải do mình gửi, ok, nhưng khi mình liên lạc với chị năm 2010 1 , tết, ôm con, bị đánh đập, li dị, không nghề nghiệp tiền bạc, tổ sư, email chị lờ mẹ đi. Tới năm 2012, mình sang thái, fb hỏi han các kiểu chị lờ mẹ đi cũng, rồi block mới tởm ( khi chị vẫn cập nhật hàng ngày).
Không có độc gỉa nào hết, với lối văn quá khó của Sất, còn giới chuyên môn, tổ sư, không nói chuyện đc 1 câu za hồn ng ngoài kiểu trây ì phải chạy theo bám vứi các kỉêu ( đã từng tới tận nhà cụ xuân nguyên chả hạn) .mà có thì toàn đồn thổi háng bẹn tới tai chị thần kinh đéo tả. Nói trắng za là trình toàn bộ giới chuyên môn vn đéo thể nào có ai khả năng đọc hiểu hay nhận xét gì về văn cô Suất, , kể cả chụy thuận. Kk, Nên mấy loại đó mới khỏe đồn thổi háng bẹn thần kinh.
Danh tiếng háng bẹn thần kinh của trí thức vn về Sất, lẫn câu ợm ờ của chụy thuận chỉ có nghĩa dương tính khi bạn có quyền lực hữu danh trong xh, đó là lý do đầu nậu xếp mình vào viện khoa học xã hội, tổ sư. ( ức é kể đc tiếp, để kể sau hồi ở đấy thì các nhà khuê học vn làm ăn kiểu gì ::(( )
Gây dựng một tập hợp trí thức chính danh, hành vi cư xử đường hoàn chín chắn, rõ ràng ( ko nói năng viết lách nhầm lẫn, cư xử trơ lỳ bầy hầy hèn nhược ) không phải là việc của mình !.
Mình đã chỉ chứng minh, nỗi sợ hãi của họ về chính trị quả là đáng khinh. Kể cả khi họ phải kế thừa nó từ cả dăm chục năm trc từ vụ nhân văn giai phẩm.
Lê đạt, trần dần, hữu đang, chỉ là những con rối ngu xuẩn ngây dại bệnh ảo tưởng về chính trị, chả có tài cán ý hướng đổi thay mả mẹ như họ gán cho ( ý này duy nhất có 1 bài báo trên bbc đưa từ năm 2011 , khi chị đọc, thấy tỉnh hẳn. Ts, link dưới com)

https://www.facebook.com/thuyquynhtt/posts/pfbid03mQGmn9jYUhhqBiQUvEjtjsn62UAezsmVmdWry34okUSZEVQQyntPRKDPPAVWRTMl

---

 Trump mà đắc cử, là một diễu cợt thách đố cho giới chữ nghĩa học thuật tinh hoa đc gọi là hàn lâm thế giới nói chung. Thêm nữa, đặc biệt ở những nc kém phát triển như vn, trump là tổng thống càng cho thấy lũ tây học mọt sách dịch sách tá lả mà ko thực chất ở vn càng ngày càng lộ rõ bản chất bầy hầy trơ lì bệnh hoạn( lũ anpha book, nhã nam, rồi mấy mẻ văn chương coi hàng đầu hải ngoại tienve, da mau ). Đó là lũ văn chữ trí thức hải ngoại cầm đầu lũ trí thức trong nc như p xuân nguyên là mẹ p thị hoài, ng hưng cuốc, vvv lũ này chắc chắn sẽ ngày càng m, é có zì để nói, chỉ ì ra lợi dụng vị trí xh đong xèng là giỏi, kk.

Tổ sư.
--
P/s đây là đoạn trích nhận xét của gái đoàn ánh thuận, nhà văn nhớn nc pháp về Sất. Kk, cụ Trump lên ngôi, chỉ chấng minh là có le lói cuối đg hầm cơ hội tự cuôn Sất này phải xây cả con đg cho ả, tiên sư -mà chả é bất kỳ ai kể cả cô thuận muốn hộ giúp hết., tổ sư, kk
"Tiểu thuyết mà tôi rất muốn được nhắc tới là Hai mốt khúc biến tấu của cây bút trẻ Nguyễn Thị Thúy Quỳnh. Văn phong của Quỳnh lạ lùng: từ ngôn ngữ, cấu trúc đến cách liên tưởng, suy luận... Xin phép được nói sâu hơn trong khuôn khổ một bài viết khác. Có vẻ như Quỳnh là nhân vật khác thường bậc nhất trong nền văn xuôi tiếng Việt, đến độ chưa được cả giới chuyên môn lẫn độc giả kịp thời khám phá. Tôi thực tâm mong rằng tài năng và thời gian sẽ dẫn Quỳnh tới những cái đích phải đến."
(Link toàn bộ bài pv gốc do cách đây đúng 10 năm -từ năm 2006 -nên ko còn , tui gú còn nội dung tại các diễn đàn, sẽ đưa phần com)


về tôi

Một vài chi tiết về cá nhân tôi trong liên kết với trí thức Việt nam và xã hội Việt nam tôi viết trên fb thành những status nhiều năm trước, đã dự định gom lại trên blog cả 4,5 năm trước mà lười quá, giờ tìm lại vẫn còn cảm thấy lười, không biết có còn không, nhất là đoạn đã viết trên fb những rắc rối cá nhân tôi với " nhà văn nổi tiếng Việt nam " sống tại Đức là bà phạm thị hoài( viết chữ thường cho gợi ý tưởng một vài ai đó nào đấy hiếu thắng chút,  ..)  và một nhân vật là đồng chí nhà văn nổi tiếng toàn thế giới này nọ kia đồng chí nữ nhà văn đoàn ánh thuận. tôi phải viết za ở đây cho có động lực lục lại đống chữ nghĩa trên fb nhiều năm nay.

Đoạn viết này là từ email mr Jesse -một mr sống tại Canada, kênh của đồng chí tập hợp phỏng vấn những trí thức, nhà hoạt động chính trị, văn  nghệ sỹ hàng đầu thế giới. Đồng chí Jesse yêu cầu tôi viết lại đoạn giới thiệu về cá nhân tôi sau khi đã viết một lần rồi để chuẩn bị cho phỏng vấn ( tháng 11 nắm ngoái, link để phía dưới bài ) . Tôi dùng google dịch email cho đồng chí giờ phải dùng google dịch lại bằng tiếng Việt, kk

--

Tôi là một nhà tâm lý học, nhà báo và nhà văn người Việt Nam.

Tôi sinh năm 1979, bố mẹ tôi là công chức nhà nước, tôi có 3 chị em gái. Từ nhỏ, tôi đã có thành tích học tập xuất sắc, nên trường tiểu học đã cho tôi đi học tại hệ thống "trường chuyên" của Việt Nam khi tôi học lớp 6. Cuối cấp hai, năm lớp 9, tôi đạt thành tích cao trong kỳ thi Hóa học cấp tỉnh. Lên phổ thông, tôi thi đỗ vào Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội chuyên ngành "hóa học chuyên ngành". Tuy nhiên, sau khi tốt nghiệp phổ thông, chuyên ngành đại học của tôi không phải là khoa học tự nhiên mà là khoa học xã hội, chuyên ngành tâm lý lâm sàng trẻ em.


Tiểu thuyết của tôi được xuất bản năm 2004, thuộc dòng ý thức, triết học, rất khó đọc đối với hầu hết mọi người. Hiện nay, các tác phẩm của tôi được ưa chuộng tại nhiều thư viện tỉnh và đại học trên khắp Việt Nam.



https://books.google.com/books/about/21_kh%C3%BAc_bi%C3%A9%CC%82n_t%C3%A1%CC%82u.html?id=1YSEjWn6VZYC&fbclid=IwY2xjawGwr1NleHRuA2FlbQIxMAABHZ6n5lxvrE6DfQ6Da4fx-bQr4ZwBj-GPofrXeHyUJGgMaPuI7Y8qeeeieQ_aem_-3H2f7sF0xIESj7jXNBOZg


https://vnet.vn/Doanh-nghi ep/1192/74647/339044/150/21-khuc-bi7871n-t7845u-.html?fbclid=IwY2xjawGwr01leHRuA2FlbQIxM AABHRfqCgG13DiQ_dfgsZMHv-nNlBNftzA5u3OY3PwzkO_N9TSGzr-d9USqhA_aem_WU1CYrdnMt5EyI6GncHrhA


https://thuviendaminh.net/index.php/thuvien/catalog_product/view/id/45678/?fbclid=IwY2xjawMrJKNleHRuA2FlbQIxMABicmlkETFBUEthSXB1dkJzTXVnd3NiAR6L9xOxl2uK8Cw-081nwqLpbwhO5yYRY1GVZMEFuJoZK8rG-Oki2g-0AYzVIw_aem_HUt4Dw8CON4KiDfxFS_3Ug

https://muabansachcu.vn/products/21-khuc-bien-tau-nguyen-thi-thuy-quynh?fbclid=IwY2xjawGwr0BleHRuA2FlbQIxMAABHWKEMhD23AbVCNKx_Pb weQr2EKJ0nULrvgyi17tzkx2xeWtzcva-GQ2rFQ_aem__DhT9TkBIDjyC0U0MphhdA


https://thuvienso.moj.gov.vn/opac/DmdInfo.aspx?dmd_id=8622&fbclid=IwY2xjawGwrzxleHRuA2FlbQIxMAABHRfqCgG13DiQ_dfgsZMHv-nNlBNftzA5u3OY3PwzkO_N9TSGzr-d9USqhA_aem_WU1CYrdnMt5EyI6GncHrhA


Tôi là một nhà hoạt động chính trị đấu tranh cho tự do ở Việt Nam vào năm 2011. Chỉ có một bức thư ngỏ gửi chính phủ Việt Nam (và báo chí phương Tây) được công bố vào giữa năm 2011.


https://danlentieng.wordpress.com/2011/05/25/th%C6%B0-ng%E1%BB%8F-t%C6%B0%E1%BB%9Dng-minh-hanh-vi-chinh-ki%E1%BA%BFn-chinh-tr%E1%BB%8B-c%E1%BB%A7a-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BA%BFt/?fbclid=IwY2xjawGwr5dleHRuA2FlbQIxMAABHRfqCgG13DiQ_dfgsZMHv-nNlBNftzA5u3OY3PwzkO_N9TSGzr-d9USqhA_aem_WU1CYrdnMt5EyI6GncHrhA


Tôi đã bị chính quyền Việt Nam khủng bố cả về mặt cá nhân lẫn toàn bộ Gia đình tôi, sau đó họ truy đuổi và phong tỏa kinh tế. Tôi và con gái (lúc đó 2 tuổi) buộc phải rời khỏi Việt Nam vào cuối năm 2011, với sự hướng dẫn của một người bạn, chúng tôi đã đi đường bộ đến Campuchia và Thái Lan từ các băng đảng. Tôi đã sống ở Thái Lan 4 năm và tìm kiếm sự giúp đỡ của Cao ủy Liên Hợp Quốc về Người tị nạn. Tại đây, tôi sinh con trai thứ hai với một người tị nạn sắc tộc/chiến tranh từ Sri Lanka. Tôi đến Hoa Kỳ cùng con gái và con trai thứ hai vào năm 2015 với sự giúp đỡ của Cao ủy Liên Hợp Quốc về Người tị nạn, với tư cách là một người tị nạn chính trị.

Tại Hoa Kỳ, tôi sinh 2 con trai và ở nhà làm nội trợ, chăm sóc các con trong 6 năm. Trong thời gian này, (2017, 2018), tôi đã sử dụng Facebook và YouTube để phân tích chính trị ở Việt Nam, hỗ trợ chính phủ Việt Nam chỉ ra sự thật/thực tế để tránh một cuộc cách mạng màu ở Việt Nam. Sau đó, từ năm 2020, tôi bắt đầu tìm hiểu, quan tâm và phân tích chính trị Hoa Kỳ và toàn cầu.

Cuộc phỏng vấn của tôi năm ngoái trên một kênh phỏng vấn các trí thức, nhà hoạt động chính trị, nghệ sĩ và các nghệ sĩ hàng đầu thế giới :
https://odysee.com/@TheMissingLink:8/Int-934-with-Nguyen-Thi-Thuy-Quynh-fighting-to-get-her-kids-back:9 Các cuốn sách triết học của tôi đã được viết, giải mã hệ thống "nền văn minh Kinh Thánh", bao gồm các giải pháp cốt lõi cho "tòa án gia đình".

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2025

Cho thế giới trở thành- Mẹ và các con.(up date any time to the moment i see the world to be normal as nature they was)

 Đó phải là khoảnh khắc khi tôi đã sở hữu trọn vẹn hào quang của niềm ngưỡng mộ thần thánh ở bất chợt mỗi khoảnh khắc ai đó cảm nghiệm sự hiện diện tôi và các con tôi, là niềm an toàn sâu thẳm của vẻ đẹp nơi yếu đuối được tròn đầy để trở nên mạnh mẽ. 


Nơi những nỗi sợ hãi ngu xuẩn phi lý đã hài hước đến đau đớn vì không thể nhận thức bởi khoảng khắc của nhận biết chưa đi đến. Chúng tạo thành sức mạnh cổ sơ tàn nhẫn của hủy diệt . Nơi tôi đã buộc phải run rẩy đi đến chúng bằng sự hồn nhiên xinh đẹp nào đó, thứ duy nhất tôi sở hữu và buộc phải ý thức-nó là vũ khí duy nhất tôi . 

Niềm hài hước đau đớn nào ? 

Sự ngưng đọng của khoảng khắc của hiện thực tàn khốc được đó bằng sức mạnh cụ thể của vật chất, tiền bạc và sự tách biệt những tình thế ý hướng chỉ trong khoảng khắc đó. Đối lập với nó là sự ngưng đọng khoảng khắc của sự khách quan, ngây thơ chữ nghĩa thụ động, tôn trọng bởi niềm tin hồn nhiên tuyệt đối vào điều đúng, sự thật, công lý nghiễm nhiên có được quyền lực tuyệt đối trong xã hội. Tất nhiên tôi cũng đã không nghi ngờ những điều này. Sự thụ động của 2 điều này dành cho một cuốn sách đã trở thành nơi đảo ngược nền đất tạo thành nhóm chủng tộc thông minh nhất, cho đến nay được tính đến. Tôi không nghét hoặc đổ mọi tội lỗi tới chủng tộc Do Thái. Thật hài hước khi tôi dùng từ "chủng tộc" bằng tiếng Việt.  Âm hưởng của nó gợi nên khiến như tôi đã đảo ngược không gian thời gian vài lần về quá khứ và tới tương lai.  Từ " chủng tộc " và từ " tương lai" đã thật hài hước hơn nữa. Tôi muốn cười thật lớn, như một người đàn ông. Hoặc cười như một phụ nữ già cỗi nào đó tự coi mình là một mụ phù thủy,  với sự khôn ngoan bà ta sở hữu, vẻ xinh đẹp của đàn bà bà ta có hay không sẽ không còn mang nghĩa.  Sự độc ác chiếm giữ kiến thức và niềm sâu sắc mà sự xinh đẹp không thể đi đến . Niềm tự tin của tôi, một nàng đàn bà Việt, Châu Á, với vẻ cổ sơ thuần phác của nhuần nhị. 

tương lai. 

Một tương lainàng ấy khẩn nài tôi đi đến chọn tôi là giải pháp duy nhất cho nỗi đau đớn tận cùng của nàng đã từng chịu đựng bao nhiêu ngàn năm nay , nó đã bám vứu vào tôi, dìm tôi tới tận đáy nỗi tuyệt vọng, khẩn nài, khẩn nài tôi biết đến, kể cả cái chết của tôi hoặc bất kỳ ai đã bám lấy và vùi chôn hòng tìm được bất kỳ tia sáng cứu dỗi hi vọng mỏng manh nào. Tôi chỉ nhìn thấy tuyệt vọng sâu thẳm , không có bất kỳ chết chóc nào chạm đến tâm trí tôi, điều mà tôi nhìn thấy khiến nỗi run rẩy niềm bản năng trực giác trỗi dậy hành hạ tôi tới cùng kiệt, cùng kiệt để tìm đường đi, cho tôi, và các con tôi. 

Những bản năng trực giác đã chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí tôi, hành hạ tôi mỗi khoảnh khắc hiện tồn thêm bất tận, tra khảo tôi rành mạch những chi tiết về "siêu ngã" "chúa trời "hay bất kỳ từ ngữ chết tiệt nào mô tả rõ ràng đầy đủ, chi tiết, ràng mạch khái niệm đó. Thật đáng nôn mửa, thật buồn nôn, nôn mửa,, toàn bộ hiện tồn là tôi trôi nổi bất tận ở mỗi khoảnh khắc chúng tra vấn hành hạ tôi để đạt được điều chúng muốn, niềm đau đớn tăm tối tàn ác hoang dại hồn nhiên đó.


Vẻ xinh đẹp của tôi, với chỉ mình tôi là sự yếu đuối bất tận của sự xâm chiếm, không bất kỳ ai có thể bảo vệ, kể cả chính tôi, khái niệm "siêu ngã" ," chúa trời" chết tiệt đáng nôn mửa đó, thật sự chết tiệt và đáng nôn mửa.  Vẻ xinh đẹp của tôi bên cạnh chàng cũng càng thêm yếu đuối và bị xâm chiếm bởi khái niệm chết tiêt đáng buồn nôn đó , chúng tỏa hào quang khiến tất thẩy những sinh tồn xung quanh tôi và chàng ta trở nên bị kích động bởi xung lực tăm tối tà ác dâm đãng tràn ngập trong không khí và trong phổi chúng khiến chúng đứng ngồi không yên từng khoảnh khắc,  từng khoảnh khắc lại trôi nổi hành hạ chúng như miên viễn của niềm thần thánh ma quỷ cùng xâm chiếm chúng nhằm tấn công tôi và chàng ta với niềm sung sướng của cảm nghiệm bất chợt mạnh mẽ tràn đầy chúng có. 

Vẻ xinh đẹp của tôi, các con tôi và chàng có khiến tất cả các sinh tồn ấy bình an trở lại. Đó là một câu hỏi mà tôi run rẩy tìm kiếm đường đi để nhìn thấy tất cả những gì,  những gì, sẽ trở thành 


Toàn bộ bầu khí quyển, toàn bộ không khí xung quanh tôi và chàng đã phân rã thành từng mảnh riêng biệt mà một số ít sinh tồn chiếm giữ được để sống sót. Thiếu oxy trong sinh quyển, tất cả các sinh tồn đã sinh ra, sống và chết vô danh với ý niệm về sự thật, lịch sử hay ý niệm chết tiệt mơ hồ nào đó về chúa trời đã trương nở hành hạ tôi với nỗi tuyệt vọng đã bao nhiêu ngàn năm. 

Tôi đã buồn nôn , ở bất kỳ khoảnh khắc nào chúng hành hạ tâm trí tôi như cơ thể tôi cho tôi được nghỉ ngơi với chàng bằng cách, tôi dường như cần được thụ thai vừa những khoảnh khắc trước đó, mang thai bởi chàng và tâm trí tôi được bình yên không phải bận rộn chiếm giữ chàng ở bên cạnh tôi cho niềm sợ hãi yếu đuối khôn nguôi bên tôi cần được chàng bảo vệ. 

Những điều cổ tích này cũng thật đáng buồn nôn, mệt mỏi, những yếu đuối nơi tôi cần được diễn đạt cần được thuyết phục với những hiển nhiên tôi đã nhìn thấy đã kiểm nghiệm bởi nỗi đau đớn chết tiệt tàn ác hồn nhiên  xuẩn ngốc. những phân tử khí quyển khái niệm " chúa trời" siêu ngã chết tiệt đó hành hạ tôi bởi nỗi sợ hãi mà tôi không có. Niềm yếu đuối nơi tôi, đã chưa từng có sự sợ hãi đó, chúng đã thật chết tiệt và buồn nôn. 

Sự thông minh hay xuẩn mà tôi sở hữu cần chạm đến, cần hành hạ, cần đánh đập, cần yêu đến trở nên ma quỷ , cần làm tình đến trở nên tuyệt vọng .

 Niềm sung sướng của tâm trí khoa học thiên văn và các vì sao với lỗ đen giãn nở rộng rãi hay vừa khít nơi cảm giác đặt vào, thật chết tiệt buồn nôn và đáng khạc nhổ khinh bỉ,  cần phải xử tử, giam tù và chung thân tòa án xét xử tội ác chống lại loài người,  tôi buồn nôn quá, bầu sinh quyển này. Cần cảm ơn ý niệm siêu phân tử " Do Thái " nơi tôi đặt tâm trí tôi vào đó để kết tội, nơi con người và súc vật là một dải hành vi liền mạch, được cụ thể hóa liên tục đã nhiều ngàn năm, gây đau đớn bởi nỗi thần thánh bởi loài người được phân tách đến từng phân tử. Nơi tôi sở hữu những chữ nghĩa này và "chơi "với chúng, niềm đau đớn chết tiệt của tôi khiến tôi buồn nôn, tuyệt vọng cần được yên ổn với chàng," muốn mang thai ", những khoảnh khắc đó,   đã thật đau đớn hài hước. 

Những khoảnh khắc đã thật buồn nôn, chết tiệt nơi khoảng cách giữa tôi và chàng tôi cần phải nối chúng sao cho liền mạch tới từng siêu phân tử. Còn bất kỳ câu từ nào đủ tục tữu và bẩn thỉu để tôi có thể diễn đạt ở đây ?. Và bầu sinh quyển nối giữa tôi và chàng tôi cũng cần tạo từng những siêu phân tử nhỏ để chúng trôi nổi đầy ắp tạo sinh khí phải như oxy để chàng các sinh tồn xung quanh chúng tôi được an bình sống một cuộc đời bình thường không đau đớn với những niềm hạnh phúc giản đơn. 

Nơi sự hiện diện giữa tôi và các con tôi là niềm yếu đuối tận cùng, tôi đã không thể bảo vệ chúng, trong bầu sinh quyển đã cạn kiệt từng phân tử. Những siêu phân tử tiếp tục tách biệt và tan rã từng mảnh nhỏ hành hạ tôi phải tìm kiếm chàng bảo vệ tôi và các con tôi như cơ hội duy nhất trước những điều phi lý đó tiếp tục trêu ngươi bám víu dìm tôi xuống đáy sự tàn ác tuyệt vọng của những sinh tồn cần được mang nghĩa. Tôi phải làm gì ? Sự thuần khiết của tôi phải được chứng mình rằng tôi sẽ phải tìm thấy chàng, chúng hài hước quá, nơi nỗi sợ hãi của tôi chưa từng tồn tại trước bất kỳ bí ẩn nào, trước bất kỳ khái niệm chúa trời thần thánh chết tiệt nào. Trộm vía, nơi các con tôi được sinh ra bởi tình yêu của tôi dành cho chàng ta đã bị phản bội, tôi cần yếu đuối rồi mạnh mẽ hơn nữa để dành giật lại được chàng với sự toàn năng mà tôi cần được sở hữu, một cách buồn nôn, chết tiệt và đáng khạc nhổ, đó - tôi không thể gọi bất kỳ ai tới cứu giúp tôi, ngoài chính tôi khi chàng ta đã phản bội tôi, hết lần này, tới lần khác. và tiếp tục đòi hỏi ham muốn bất tận khẩn thiết đe dọa hành hạ tôi phải cung cấp

Niềm cổ tích chết tiệt này, thật buồn nôn. Nơi tình yêu chàng tưởng như từng khoảnh khắc lãng mạn dành cho tôi luôn đã là ảo tưởng đã tan rã từng phân tử, từng siêu phân tử. chàng đã ý không thể ý thức , đã ý thức với niềm yếu đuối bất lực tê liệt của miên viễn đau đớn đã bao nhiêu ngàn năm. 

Hơn 2 ngàn năm trước, nhận thức bởi tâm trí và lính hồn chàng đã được bao bọc được bảo vệ bởi vùng đất nhưng trí nhớ chàng đã bắt đầu những biểu hiện kỳ quái, nó bắt đầu xáo trộn không gian thời gian và địa lý trong sự liên kết rộng lớn nào đó. phép màu, lời tiên tri và những dòng chữ được cất giữ trong nhiều cuốn sách cần có chung một tiêu đề về sự bình đẳng giữa những đứa trẻ và cha mẹ chúng. Những cụ thể và ẩn dụ thật đáng chết tiệt biết bao sinh linh đã mắc kẹt trong phép màu từ cuốn sách đã cạn kiệt màu mỡ giàu có những ý tưởng nhiều đến nỗi chúng như ngàn vạn phân tử không khí bay xung quanh một từ được nghim trong đó. Hai ngàn năm, khi bầu sinh quyển đã tràn ngập dày đặc bởi những phân tử ý nghĩa ý tưởng từ cuốn sách, chúng bắt đầu rời rã, cạn kiệt bởi những kẻ nối liền khoảng cách giữa động vật và loài người đòi quyền hiện hữu đã cầm giữ cuốn sách này ngay khi nó được viết ra. Trí thông minh của họ tạo ra niềm tăm tối hút cạn khí quyển và lan truyền không thể kiểm soát, đã bởi máu và những bí mật trước khi cuốn sách được viết.



Thứ Hai, 19 tháng 8, 2024

Về tương lai của một" Hoa Kỳ, nước Mỹ"..


Giấc mơ ngày hôm qua khiến tôi mệt mỏi về thực tại. Trong giấc mơ " người ấy của hiện tại trong tâm trí tôi" hồn nhiên tận tụy "chui' vào "màn" khi tôi và các con đang ngủ. Viết từ " màn" chắc nhiều người Mỹ sẽ không hiểu. " Màn " là một vật dụng chống muỗi ở VN được dùng phổ biến trong tất cả các gia đình, tất cả mọi người ở VN đều dùng khi ngủ. Trong gia đình Việt, khi con cái còn nhỏ, tất cả các thành viên trong gia đình có thể ngủ chung giường. 

Ở Mỹ 9 năm, "đàn bà thuần Việt", anh ngữ cơ bản. 3 năm qua, với tất cả những gì là tôi, sức mạnh là tôi, kiến thức tôi có, những gì đang xảy ra với tôi và các con tôi đã khiến thứ duy nhất hiện hữu nơi tôi đang sở hữu, vẻ trẻ trung xinh đẹp so với tuổi, vũ khí cổ sơ của đàn bà, tôi chỉ còn cách chống trả chiến đấu và tấn công đến cùng bằng vũ khí duy nhất đó, để sống sót, giành lại tấý cả những gì tôi xứng đáng phải có - các con tôi.

Khoảng cách kiêu hãnh xa vời không thể tới gần sự hiện diện là tôi, -người đàn bà xinh đẹp kiêu hãnh, niềm tình tế thẳm sâu nơinàng sở hữu- kiến thức, sự uyên thâm- nơinàng đã buộc phải học hỏi, niềm ý thức đi đến, gắn kết chúng sao cho gần gũi - như là chúng đã chưa hề tồn tại.

Đó là điều tôi học được từ những gì tôi buộc phải vượt qua, không còn bất kỳ điều gì khác. Biểu tượng về " một người đàn ông đích thực" hoặc theo bất kỳ nghĩa nào- điều mà tôi buộc phải học hỏi và trở thành, như trong hình dung duy nhất của họ về đàn bà- tôi phải đi đến cùng, lần theo dấu vết họ để lại để có được - dù bất kể đó là gì. 

Sự chân thành tận tụy nguyên thủy đó - là an toàn, là tình yêu nơi anh ta sẽ không bao giờ thay đổi- trong giấc mơ đó, cảm giác rất thật khiến tôi mệt nhọc với chính mình cho bản năng tâm trí sẽ thôi thúc nàngấy tìm kiếm mọi cách không sao ngưng lại, theo những -cách ngu ngốc-nào đó nhằm kiểm chứng bởi anh ta.

Anh ta đã không hề trả lời tôi sau những lo lắng và tin nhắn dồn dập không ngừng nghỉ của tôi gửi tới anh ta. 

Khủng bố tôi, block tôi không lý do.

Có thể lý giải, thuần túy, đó đã là những "xung động ngu xuẩn, ích kỷ u tối" của tâm trí trong một bối cảnh bản năng thôi thúc và kiểm soát bởi " một chu kỳ của sự dũng cảm liều lĩnh" đi đến cùng của "chân lý sự thật" mà cuối con đường đó là gì, anh ta chưa thể rõ ràng làm sao anh ta có thể đi đến. Cho dù ý thức để đi đến hành vi đó đã là đến tận cùng, bởi những trả giá cùng kiệt bởi bao nhiêu người đã oan ức bởi tất cả giá trị tạo nên loài người, tạo nên công lý, tạo nên văn minh bởi đất nước này bị chà đạp...

Tôi đã chờ đợi và hi vọng, hoặc đó đã là ảo tưởng, một chút ý thức anh ta dành cho những gì tôi đã làm cho anh ta, được anh ta suy nghĩ và hiểu ý nghĩa của nó, không cần nó mang bất kỳ nhãn mác nào, như tình yêu "đàn bà" nào đó mà, tôi cũng đã hằng chờ đợi.

Sự yếu đuối mà anh ta đã mạo hiểm liều lĩnh với ngay cả "mạng sống" ý thức về mình nơi chúa- anh ta đã phó thác nơi mù mịt của ý thức mệt mỏi hoang mang bất an không nơi nương náu và thù nghét sự yếu đuối. Anh ta đã " buông xuôi" gửi gắm nơi tôi, một người đàn bà. Như người đàn bà nói chung bất kỳ xinh đẹp nào đó mà anh ta đã gắn bó chung thủy ( hay không) và sự phản bội - nơi tình yêu anh ta nhìn thấy hình bóng ẩn hiện của bản ngã mình. Và mảnh đất đó, - người đàn bà đó đã được định vị bằng tất cả những gì anh ta có- bị cô ấy cướp mất trong toàn thể niềm kiêu hãnh xinh đẹp hồn nhiên của cô ta, như anh ta đã từng biết và nhận biết mình. 

Tôi đã rất chán nản trải qua chứng nhức đầu hiện diện là tôi bản năng mách bảo tôi phải nhắn tin cho anh ta về nó vào lúc 3h sáng, sau đó tôi mới có thể ngủ. 

Tôi đã "thật thù hận "toàn bộ tâm trí tôi- tiếng Việt, toàn bộ sinh tồn nơi cơ thể tôi để nhận biết anh ta - nghĩa là gì.

Niềm kiêu hãnh của tôi, tôi đã không cần bất kỳ điều gì , chỉ với một mình tôi nhận biết nó, là đủ. 

Nhưng nó đã yếu đuối mỏng manh đến nỗi- điểm bám của nhận thức tôi nơi thực tại, buộc phải là bản năng sinh tồn và trực giác, cho dù bất kể nó là gì. Niềm kiêu hãnh đó cần được nhận biết đầy đủ để "bảo vệ" nó như là một ai đó khác, ngoài tôi. 

Tôi biết, anh ta sẽ thực hiện lời hứa mình, sau ý thức mệt mỏi vì chiều ý niềm yếu đuối và tuân theo chỉ dẫn của bản năng- thứ mà đến tận cùng là chính mình, đôi khi anh ta thù nghét đê hiểu nó, xa hơn, vượt qua tất cả những gì anh ta đã phải chịu đựng. 

Trong giấc mơ đó, anh ta đã tận tụy với tình yêu mà tôi đã chán nản vì sự đơn giản nhạt nhẽo của nó. Anh ta đã đi đến cùng để mang cho tôi tất cả những gì tôi cần, sự an toàn của gia đình và cảm giác nguyên sơ của tin cậy thân thuộc trọn vẹn tình vợ chồng. 

Tôi đã kiên quyết đến cùng"đào một cái hố "từ hiện thực tàn khốc xung quanh anh ta bằng tất cả những kiến thức tôi có, niềm kiêu hãnh cô đơn của tôi- bản năng của một người đàn bà, bằng tình yêu vô điều kiện của nàng ấy dành cho anh, tôi đã " cắt " thời gian và không gian nơi hiện thực mà anh trôi nổi. Thật hài hước, đôi khi tôi cũng đã trôi nổi với " cái hố " của mình với niềm căm hận cả tin ngây thơ của chính mình mà tôi đã không thể phân tách tàn nhẫn để vượt qua. Tôi đã lôi kéo anh tới ngôi nhà, nương náu tình yêu loài người, đã trôi nổi, vô vọng, đau đớn, hồn nhiên. 

Nỗi đau đớn ngàn năm nơi mảnh đất cơ thể tạo thành anh doạ dẫm tôi đi đến, khi chúng ta là một. Sự mệt nhọc hài hước đó đã hành hạ cơ thể  hai chúng ta ở khoảnh khắc đó -vì chúng ta đều biết chúng cần phải đi đến, nhàm chán và căm nghét với tình yêu "nào đó gì đấý này nọ kia" . (Anh thấy đấy, dù bất kể sự mạnh mẽ hay yếu đuối nào chúng ta sẽ có trong tương lai, - cho dù anh hay em là người phản bội hay chúng ta sẽ đủ tình yêu và niềm tin đi đến cùng.)

Tôi đã tuyên bố và đã không thể dừng lại việc tìm kiếm mọi dấu vết như là lối cách tôi sẽ buộc phải " sở hữu" anh ta, là duy nhất. Bất kể, điều đó là những cảm giác được nhận biết trong giấc mơ hay là đường dây của trực giác dẫn dắt tôi nhận diện. Bất kể điều gì liên quan đến hiện tại, hiện thực, ảo ảnh, ảo tưởng hay những tình yêu nơi anh ta dành cho tôi đã đủ mạnh mẽ hay yếu đuối tôi cần nhận biết. 

Chúng ta có một cuộc gặp gỡ cách đây không lâu...niềm bất an bất tận của nàngtôi về những điều chắc chắn hay bất định, khoảnh khắc của thời gian vô tận khi anh không ở bên...cần anh luôn ở bên cho tới khi chắc chắn chúng ta hoà làm một để cùng nhau tạo thành tương lai, những tương lai.

trước đó, hiện thể của nàng tôi đã đi đến tận cùng và buộc phải tìm kiếm nơi nương náu như là cách trôi nổi duy nhất. Niềm tin của tôi, hiểu biết của tôi về hiện thực và hành động của anh ta là giải pháp cho hiện thực đó sẽ được có một khởi đầu thay đổi...

Tôi đã tưởng như, tôi đã cảm giác như loài người, đã chỉ duy nhất tôi và anh ta phải tìm thấy và cùng đi đến tận cùng con đường đó, để giành lại các con tôi.

và nỗi đau đớn tận cùng tạo nên loài người nơi tôi đã buộc phải tìm cách dành lại.

nơi tôi đã cố gắng bằng tất cả những gì tôi có, để tâm trí tôi có một điểm nối nơi anh ta đang ở trong một " chu kỳ của lòng dũng cảm".  Tôi đã thật không muốn chúng hài hước như thế, nó đã dường như lãng mạn được nàng ấy hình dung như là tất cả những hiện thể.

 điểm nối cho những gì tạo nên loài người.  Nơi đó, -những khoảnh khắc tàn khốc và hủy diệt của ngu xuẩn sẽ có được bài học của nó từ nơi công lý được thực thi nơi nền văn minh đi qua những khúc quanh hay ngõ cụt của ý thức.

Tôi đã đăt câu hỏi : 

Liệu tôi , anh và các con chúng ta có phải là người phải tạo dựng nên toàn bộ đế chế tâm trí của những cảnh huống loài người cần phải tính tế thêm tới từng khoảnh khắc, được phân tán qua không gian thời gian, qua những đất nước, qua những vùng đất qua những cuốn sách, qua những trường đại học, qua những thư viện  ? 

Tôi chờ thời gian đi đến, chờ tôi được hiện thể tất cả là tôi mà không ngây thơ cả tin dại dột trôi nổi để tìm thấy mình đôi khi chỉ là một điểm va chạm tâm thức vô định của trần trụi . 

Hiện thể tất cả là tôi, từ anh ta, hoặc câu trả lời sẽ không giống như những gì tôi chờ đợi, trong giấc mơ đó. 


Tôi đã thật căm nghét những khoảnh khắc bất tận của niềm bất an mơ hồ dẫn dắt tôi tìm kiếm không ngừng anh ta, để được bảo vệ, để được những gì xứng đáng là tôi và các con tôi được hưởng . Niềm che chở yêu thương bởi tình yêu an toàn đầy đủ,- như bởi nỗi yếu đuối của tôi đã đủ mạnh mẽ, như nó cần phải vậy, để không đủ vừa lòng ai đó, câu đố mà tôi buộc phải tìm câu trả lời.

 Tôi có quyền lực gì cho tương lai ?

Tôi không có giễu cợt anh ta bằng cách mà người Việt gọi tên đất nước này. Câu trả lời sẽ ở trong cách tôi xác nhận phán đoán của tôi về tương lai và hành động của tôi vì tương lai đó, phải là một giải pháp đầy đủ tận gốc cội rễ của đất nước này để các con tôi trở về trong vòng tay tôi. 

Làm sao tôi phân định được kỹ càng cách mà anh ta dối trá, tráo trở, lừa bịp, đểu cáng , liều lĩnh như một kẻ tội phạm nguy hiểm.. Với tình huống nào, nơi anh ta tìm thấy bản thể mình đã được khẳng định danh tính nơi chúa trời trong tôn giáo của anh ta, -kinh thánh. Điều này đã không còn bất kỳ nghi ngờ nào. Tất nhiên, tuổi và những đứa con anh ta có không giới hạn tâm trí anh ta để đặt ngược câu hỏi về bản thể căn bản nhất, nơi sự dịu dàng, niềm kiên nhẫn, sự tinh tế, vẻ xinh đẹp nhất thiết tôi phải là người sở hữu -không phải anh ta. 

Chúa trời nào đó trong tâm thức sẽ không trừng phạt anh vì những đứa con anh ta có, những người đàn bà anh ta đã yêu, người vợ mà anh ta đã từng sở hữu- nỗi đau đớn của tâm trí khao khát tận cùng được sống sót -được nhận biết hiện thực, tàn khốc hay yên bình để đi đến những điều giản đơn hay phức tạp nhất của hiện thể tôi đã từng sở hữu từ bao nhiêu năm nay, cô đơn  là một người đàn bà - đã có được niềm mơ ước của đàn ông, - sở hữu kiến thức và sự uyên bác để được kính trọng. 

Nơi sâu thẳm tâm trí tôi, nơi bản năng, nơi cơ thể tôi sẽ đủ kiên nhẫn để chờ anh ta đi đến ý thức mù mịt tìm nơi tôi trú ẩn , để được thông tỏ bởi gấp gáp, bởi hối thúc, để được xác nhận .

Nơi từng khoảnh khắc thời gian sự chờ đợi của thời gian đi qua tạo thành tôi, những điều không thể và có thể, nếu không phải bất kỳ duyên nợ nào cho chúng ta gặp lại nhau, gắn bó như tôi và anh đã từng.

Nếu không phải bất kỳ duyên nợ nào sẽ gắn kết chúng ta, tương lai của tôi và các con tôi đang tìm kiếm trên đất nước này, sẽ là một bất an mà sự yếu đuối của tôi phải thêm cô đơn, thêm mạnh mẽ,-cho niềm tin cho những giá trị tạo nên loài người thêm khẳng định. Từ anh ta, từ tình yêu nơi tôi dành cho anh ta trên mảnh đất này giúp tôi thêm niềm tin và sự hiểu biết.  Hiểu biết, để dành được điều giản đơn cuối cùng tạo nên loài người, không bị chia cắt, không bị "cướp lấy", dù bất kỳ lý do đau đớn thẳm sâu nào của hiện tồn nơi loài người đã biện minh, để đi đến.

Nơi tình yêu dành cho người đàn bà mà anh đã cảm nhận bản thân mình dù mơ hồ nhất, hoặc "bản thể" là từ ngữ anh ta chưa bao giờ chạm đến, nơi tình yêu mà anh đã tận tụy và cho đi vô điều kiện , những năm tháng tuổi trẻ, gia đình và những đứa con, rồi một khoảnh khắc nào đó đã trôi qua, anh đã nhận lại niềm đau đớn đến tận cùng, người đàn bà đó đã lấy đi tất cả như nàng ta vốn dỹ xinh đẹp hồn nhiên phải vậy.

Cô ta đã sử dụng toàn bộ sức mạnh tàn bạo cô ta có đáng ra phải bị trừng phạt nhưng kẻ bị trừng phạt bởi nhiều năm trong tù lại là anh ta.

Làm sao anh ta có thể hiểu được tình yêu vô điều kiện của tôi dành cho người đàn ông nói chung nào đó đã là anh ta, để tôi có được điều tôi đã hiểu sâu sắc giá trị của nó hơn bất kỳ điều gì khác, gia đình và các con. Tôi đã nhận biết đầy đủ bản thể mình trước tất cả những khoảnh khắc tâm trí dài vô tận của nhận biết mình như là tình yêu trước khi tôi trở thành đàn bà thực sự bằng cách sinh nở và chăm sóc các con tôi được an toàn, đầy đủ nhất. 

Sự giận dữ và đau đớn của tôi không dành cho gã đó, vì hắn ta đã sẵn sàng chịu nhận sự trừng phạt và cả đời sống trong tù tội ngay khoảnh khắc đầu tiên tôi biết ngõ cụt của tâm trí hắn ta là hủy diệt và bệnh hoạn nhằm duy trì sức mạnh ngu xuẩn trước tôi. 

Tương lai, tôi chưa biết, liệu tâm trí anh ta có thể đi đến tận cùng bản thể mình để nhận biết được tôi- là ai. Cách mà tôi đặt anh ta ở tất cả những ý nghĩa nào đó mà ý thức anh ta phải đi đến. Những điều tôi đã dành cho anh ta là gì - không phải bởi thời gian ngắn ngủi hay sau này gắn bó. 

Tôi đã không chịu đựng nổi thời gian và khoảng cách ngăn cản bản năng tôi đang thôi thúc không ngừng nghỉ, bằng tất cả những gì tôi có thể ý thức như là khoảng cách của vô vọng tôi đã nhìn thấy hi vọng hoặc chiến thắng cuối cùng đi đến chỉ bằng những run rẩy của ý thức tôi , để có thể sở hữu anh ta, như là lối cách duy nhất cho tất cả những gì tôi đang giành lại, tôi đang chiến đấu đến tận cùng, anh ta sẽ cho tôi sức mạnh và hiện diện của anh ta thuộc về tôi sẽ là giải pháp ? 

Sự thật đó đã lưu đọng trên cơ thể tôi nhiều thời điểm nhưng không gian lại trở nên trương nở vô tận trước khi tôi đối mặt anh ta, tôi đã buộc tôi phải kiểm chứng bởi chính mình mà không phải anh ta, sự thôi thúc đó, đã là nhất thiết bằng tất cả những nhận biết hiện thực " khốn kiếp" nào mà tôi có- sự "uyên bác"cô độc  tôi sở hữu bao nhiêu năm nay cần được cụ thể. Ý thức anh ta không hề đi đến những điều đó, có thể, nó đã giống như tình yêu dai dẳng vô điều kiện và dường như phi lý mà anh ta đã dành cho người đàn bà xinh đẹp hồn nhiên nói chung nào đó trong bao nhiêu năm với những đứa con anh ta đã có với nàng ta. 

Tôi không dám chắc, nơi ý thức bản ngã sơ sài mà anh ta đang có, đã dành cho một cấu trúc xã hội mà anh ta đã là một kẻ sở hữu trí thông minh, lòng can đảm và sự liều lĩnh hàng đầu. Như bất kỳ gã đàn ông nào, anh ta phải có được cảm giác " sinh tồn đầy đủ" trước tôi, hoặc sự mạnh mẽ mà tôi có, truy đuổi anh ta phải nhận được một sự khuất phục trong ý thức anh ta về một sự ngu xuẩn nào đó mà anh ta phải rời bỏ. Trời ạ, tôi đã thật muốn chửi thề, ngay ở đây, những dòng chữ này, nơi tôi buộc phải nương náu.

 Sự ngu xuẩn đó, cụ thể là gì ? Nó là những chi tiết rời rã mà tôi , có lẽ phải nối kết chúng để hiểu.

 Có lẽ, câu trả lời là  một sự "điềm tĩnh" cho toàn bộ bối cảnh được ý thức đau đớn và sâu sắc, bên ngoài niềm căm nghét mà anh ta đã có được để khẳng định về người đàn bà mà anh ta đã yêu đến tận cùng, đau đớn đến tận cùng. Ý thức đó, dành cho một sự thay thế của bất kỳ người đàn bà nào khác cũng là không thể mà bằng cách nào đó, khi nỗ lực mơ hồ nào đó anh ta có được. Nó đã xuất phát  từ một sức hấp dẫn thu hút nào đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí, sinh lực của anh ta cho một niềm giản đơn chắc chắn về sự mạnh  mẽ, vững chãi và bảo vệ nó đã thôi không còn tự động thấm đẫm chạy trong toàn bộ sinh tồn là anh ta, mà bây giờ, để lấy lại được, anh ta buộc phải ý thức về nó. 

Tình yêu mà anh ta dành cho người đàn bà đó, đã quá đầy đủ theo một nghĩa nào đó mà cô ta đã không thể ý thức ngoài việc giữ cuội nguồn sự hấp dẫn, sự thu hút, sự lôi cuốn đó đến cùng tạo nên danh tính bản thể mình, bản năng vô luật pháp và sự tàn nhẫn mà nó luôn sở hữu. 

Nó là một sự đuổi bắt của hụt hẫng và đầy đủ, nó là một sự tự động hóa mà ý thức về toàn bộ bối cảnh nền tạo nên nó không phải là một điều nhất thiết phải đặt ra, nó không nằm trong giá trị của xã hội, cá nhân anh ta hoặc toàn bộ nền văn hóa.

Tất cả những điều này, sẽ cho phép tôi khiên nhẫn trước từng khoảng khắc thời gian trôi đi mà dự đoán của tôi về anh ta được kiểm chứng, để tạo thành nơi ý thức anh ta bắt buộc phải là- nếu như nó phải là duyên nợ, nó sẽ là ?. 

Tôi có một tới hai tuần cho điều này 

và sau đó, tôi có thể không cần quan tâm tới bất kể những động thái ngu ngốc nào của anh ta mà tôi đã biết, đã dự đoán.

Niềm kiêu hãnh của tôi sẽ đi xa hơn, cho tất cả những ngã rẽ của ý thức, nơi toàn thể, luôn có câu trả lời mà trước đó, sự cảnh báo của tôi đã bị coi thường, đã bị căm nghét, đã bị ngu xuẩn của trơ ỳ cùn mòn nơi ý thức- tạo thành sức mạnh tà ác nhằm biến tình yêu của tôi dành cho nó trở thành một trò đùa mà nó đã hối hận cũng đã ngu xuẩn y như thế, bởi trả giá nó đã nhận biết.

Niềm hối tiếc của tôi, có thể sẽ nằm trong giây khắc của hài hước mà trả giá cho nó tôi phải đo lường và cân nhắc kỹ càng cùng những hành động cụ thể. Sự tàn nhẫn của điều ngu xuẩn, nếu trả giá bằng sự hài hước của điều phi lý đã không thể hiểu, không thể ý thức, sẽ là một thảm họa cần phải kiểm soát tới cùng. Làm thế nào những giây khắc của nỗi sợ hãi kinh hoàng phi lý gây cười đó đã tạo nên những hành động tàn khốc là điều tôi cần phải hình dung. 

Tôi đã không thể phân định, niềm nghiêm túc nào tôi cần phải diễn đạt, tôi cần phải hành động để anh ta có thể hiểu sự u tối trong tất cả những gì anh ta đang làm, (cho dù, nó là lòng can đảm mà ít ai dám làm hay là hành động thông minh "xuất chúng" nào đó). Sự u tối đó, thuộc về nơi mà anh ta phải vượt qua, phải đi đến nơi ý thức để hành động sẽ thôi khủng bố ý thức anh ta về một " bản thể" nào đó mà ý thức anh ta phải đạt được nơi mình, từ sự yếu đuối tận cùng mà anh ta đã phơi bày, không xấu hổ, không nhục nhã, mà mệt mỏi, khinh bỉ và u buồn, cho một bối cảnh xã hội buộc phải thấu đạt- đã là- anh ta phải hiểu xa hơn, đau đớn hơn thế.

Sự yếu đuối đến tận cùng mà anh ta đã phơi bày, không xấu hổ, không nhục nhã mà mệt mỏi, khinh bỉ và u buồn đó, dành cho điều u tối - chắc chắn ở chính bản thân anh ta mà anh ta phải ý thức. 

Sự tình " xin tiền" mà anh ta đã trưng bày, nằm trong sự kiêu hãnh nào phải được thu xếp trong những hiểu biết sâu sắc nhất của toàn bộ bối cảnh đang đi đến điểm tận cùng của nó mà anh ta không được phép là nó. Vượt qua cái đáy tuyệt vọng đó, bằng niềm kiêu hãnh từ vị trí xã hội anh ta đã từng đạt được rồi bị tước bỏ bởi giễu cợt, phỉ nhổ một cách đơn giản hài hước. Nó, chắc chắn không phải được đo bằng tiền bạc hay bất kỳ điều gì tương đương nó, anh ta hoàn toàn đã hiểu điều đó, nhưng có lẽ, điều gì có thể thay thế cụ thể hơn tiền bạc, là điều anh ta chưa thể hình dung.

Nó thực sự đáng khinh bỉ, đáng nhục nhã khi nó xứng đáng được thực hiện bởi những cách thức " điềm tĩnh" hơn mà tôi đang cố gắng, bằng tất cả những gì tôi có( tôi đang thật muốn chửi thề), bằng tình yêu của tôi- một nàng đàn bà.

Một nàng đàn bà, để có thể vẫn thờ phụng những gì anh ta đã là, sau khi anh ta bị tước bỏ, gia đình và những đứa con, là điều giản đơn duy nhất mà anh ta muốn lại có thể làm lại, nhưng với toàn bộ thể chế, cấu trúc, hệ thống xã hội, hoặc ý thức anh ta, nỗi đau đớn tận cùng khi anh ta đã bị tước bỏ tất cả, đã không cho phép anh ta tin tưởng, anh ta có thể làm lại điều đó.

Sự tình tôi muốn chửi thề quả là đáng nôn mửa, tôi không biết, sự tình nôn mửa này dành cho ai, khi ý thức tôi đã thật rõ ràng, lozic về nó. 

Nó chỉ là một nỗi hoảng sợ phi lý buồn cười của anh ta. Anh ta có thể làm lại, chỉ cần bình tĩnh, kiến trì, biết tin tôi và tin người khác, hoặc phân định với tâm trí về điều chọn ai đó mà anh ta có thể tin tưởng để thưc hiện điều này. Người mà anh ta tin tưởng, có thể là đàn bà hoặc đàn ông, không nhất thiết phải là tôi hoặc người đàn bà mà anh ta sẽ có thể thực hiện được niềm hạnh phúc đơn sơ đó. Niềm hạnh phúc đơn sơ được là một người đàn ông của gia đình, vợ và những đứa con trong một sự yên ấm bền bỉ nào đó mà cho dù bất kể điều khó khăn nào, anh ta cũng có thể vượt qua. Anh ta đã làm rất tốt điều đó, nhưng phía dưới sự bền bỉ mà anh ta đã nỗ lực hết mình đã là vùng đất sụt lở, được khởi xướng và đi đến cùng từ bản thể mơ hồ từ tình yêu mà anh ta nhận biết được mình, từ cô ta.

Tình yêu mà anh ta đã là toàn bộ những xung động bản năng của một mối quan hệ lâu dài, bền chặt, của một đối tượng tình yêu duy nhất đã là một nền tảng không thể tự ý thức, nó đại diện cho toàn bộ xung động bản năng vận hành nên toàn bộ nền văn hóa, toàn bộ cấu trúc xã hội mà anh ta thống hợp được hiểu biết đó, từ tất cả những gì tạo thành cô ta. 

Đó đã là một tự động định dạng của vô thức anh ta về điểm cố định nhận thức đó- toàn bộ sự hiện diện của cô ta, luôn được hiểu trong bối cảnh đã được nhận biêt, và đó là tình yêu, nó đã là đúng, nó mạnh mẽ trong ý thức và hành động tạo nên anh ta. 

Và luật pháp đã được tạo dựng nên xã hội và nền văn minh dành cho bản năng mà đàn ông sở hữu, luật pháp dành bản năng mà đàn bà sở hữu đâu có khác biệt, nếu như bản năng cô ta đã sở hữu được luật pháp một cách vô luật pháp để cướp đoạt tất cả những gì anh ta có, tiền bạc, sự nghiệp và lòng tự trọng để dành trọn ý thức của anh ta về tất cả hiện tồn, thì với tôi, tôi cần luật pháp để trừng phạt hắn ta, kẻ tội phạm hành hại các con tôi nhưng luật pháp đã " khủng bố" tôi và tự trở thành tội phạm trước tôi nhằm cướp đoạt các con tôi khỏi vòng tay tôi và hành hại thêm các con tôi.

 Kẻ truy vấn toàn bộ sự hiện tồn là nó, với tôi để tôi buộc phải hiểu nó, nếu là anh ta thì đó phải là gì ?

Nếu sự hiện diện là tôi, ngoài vẻ xinh đẹp hồn nhiên bị đơn giản hóa bị từ chối nhận diện bị trà đạp mọi nơi.. mặc dù tôi đã luôn cố gắng chứng tỏ, nó là điều anh ta cần phải nhận diện từ một người đàn bà khác người đàn bà đã cướp đi tất cả từ anh ta. Tuy nhiên anh ta vẫn không thể đi đến ngoài sự mặc cảm thấp kém mơ hồ không thể phân biệt trong ý thức anh ta với cùn mòn vô thức ngu xuẩn của đàn ông thì tất nhiên, sự tình như nó đã là, làm sao tôi có thể cứu vãn.

Một tuần, hai tuần, từng khoảng khắc thời gian đang trôi đi bất tận chất vấn niềm cô đơn là tôi- một nàngđàn bà dành cho những ý thức cùn mòn nào đó mà tôi mơ hồ bất an sợ hãi muốn phá bỏ nơi anh ta một cách ngu xuẩn như tôi đã từng.

Một cách ngu xuẩn như tôi đã từng..

Một thực tại  nghèo khó yên ấm trong giấc mơ của tôi, đã đồng nhất hiện thực nước Mỹ trong tương lai sẽ giống như Việt nam trong quá khứ tuổi thơ tôi là điều duy nhất tôi có thể nứu giữ được ? 

Tất cả những giấc mơ khiến tâm trí tôi phải ám ảnh về ý nghĩa của nó, luôn có một nghĩa nào đó chính xác về hiện thực mà tôi phải hiểu. Trong bất kỳ cảnh huống nào, tôi phải thu xếp thời gian cho niềm tin của mình được vững chãi cho hiện thực đó trở thành. Cho dù, anh ta có trở thành người đàn ông thực sự mà tôi chờ đợi, như một người đàn bà hay không. Niềm cổ sơ đó, sẽ không phải là một nỗi bất an sợ hãi mà phải là một niềm ý thức bởi an toàn và vững chãi cho một hiện thực đã nhất thiết cần phải vậy. 

Tôi biết, tôi đã đủ tình yêu dành cho nó, điều quan trọng là cần phải diễn đạt nó đầy đủ, rõ ràng để tất cả mọi người có thể hiểu và tin tưởng những điều đã tưởng như rất cổ xưa, giản dị đó. 







Bài viết tổng quan, trọng tâm khái quát

Tổng thống Biden giả ??

Hình đính kèm trên là 1 video đài truyền hình nổi tiếng CNBC phỏng vấn tổng thống Biden từ năm 2019 trước kỳ bầu cử. Ông Biden trong vide...